Có một vị tăng tên Sangharaja. Một lần đến Trung Quốc, ở đó người ta đã tặng cho ông một chiếc cốc uống trà rất đẹp. Nó không giống như bất cứ thứ gì ông nhìn thấy trước đây. Và ngay khi ông cầm nó trên tay, ông lập tức đau khổ.
Mình nên để nó ở đâu đây?
Chổ nào an toàn để cất nó?
Ông không ngừng lo sợ nó sẽ bị vỡ. Trước khi có chiếc cốc đó ông rất ổn. Một khi có nó, ông muốn đem khoe với mọi người ở quê nhà Thái Lan. Ông bỏ chiếc cốc vào trong giỏ và luôn miệng nhắc nhở mọi người hãy cẩn thận để chiếc cốc không bị vỡ. Đi đâu ông cũng phải trông chừng nó. Ông ko có gì ngoài khổ đau. Trước đó, nỗi khổ của ông không tồn tại nhưng bây giờ ông mang gánh nặng khi giữ chiếc cốc này.
Nên ông lên máy bay về Thái Lan. Khi ông về đến, ông luôn cảnh báo mọi người: “Hãy cẩn thận! Ở đây có đồ dễ vỡ”. Cứ như vậy ông đau khổ vì dính mắc với chiếc cốc.
Cuối cùng một ngày kia, một nhà sư cầm chiếc cốc lên và nó trượt khỏi tay anh, VỠ TAN!. Sangharaja cảm thấy thật nhẹ nhõm. ” Ôi, mình được tự do rồi, sau những năm dài đau khổ.”
-Thiền sư Ajahn Chah –



